Friday, January 20, 2012

Hỏi – Đáp: Ung Thư Tuyến Tiền Liệt

Hiệp hội Ung Thư Hoa Kỳ vừa đưa ra lời cảnh báo về các cuộc thí nghiệm y khoa truy tìm bệnh ung thư tuyến tiền liệt hoặc nhiếp hộ tuyến nơi phái nam và nói rằng làm thí nghiệm đều đặn chưa hẳn là tốt và có thể gây hại nhiều hơn lợi. Hiệp hội không khuyến cáo phái nam phải làm thử nghiệm này một cách nguyên tắc từ thập niên 1990, và điều này không thay đổi. Nhưng hội kêu gọi các bác sĩ hãy trao đổi thẳng thắn với bệnh nhân về nguy cơ và giới hạn của thí nghiệm truy tìm chất antigen PSA - prostate specific antigen.

Hai cuộc nghiên cứu trong năm qua gợi ý rằng làm thí nghiệm PSA không nhất thiết cứu sống bệnh nhân, và nếu có lợi thì cũng phải trả giá khá đắt. Thí nghiệm y khoa PSA thường phát hiện những bứu nhỏ phát triển quá chậm để có thể trở thành ác tính gây tử vong. PSA có thể cho những kết quả dương tính sai để sau đó đưa đến làm sinh thiết (biopsie) không cần thiết. Vì kết quả không chính xác nên có thể đưa đến cách chữa trị khiến bệnh nhân trở nên vô sinh và không kiểm soát được việc tiểu hay đại tiện.
Sau đây là những câu hỏi – đáp về vấn đề này chuyển dịch từ trang nhà của American Cancer Society trụ sở tại Atlanta, Georgia.

H: Khuyến cáo hiện nay như thế nào?
Đ: Cơ bản không có gì thay đổi: làm thí nghiệm PSA theo nguyên tắc không cần thiết cho phần lớn phái nam. Trước khi làm PSA bác sĩ nên trao đổi về những bất lợi và thuận lợi với bệnh nhân

H: Khi nào nên thảo luận với bác sĩ?
Đ: Bình thường khi tới tuổi 50; 45 cho người có nguy cơ cao và người có thân nhân bị ung thư tuyến tiền liệt (UTTTL) trước 65 tuổi; và 40 cho người có nhiều thân nhân bị UTTTL trước 65.
H: Các phương pháp thanh lọc UTTTL từ trước có gì sai?
Đ: Thường là thử máu và khám nghiệm cơ thể. Cả hai đều không chính xác và không có chứng minh khẳng định việc phát hiện sớm sẽ sống thọ. Kết quả thí nghiệm có thể đưa đến việc chẩn bệnh quá chi tiết và từ đó ấn định cách chữa trị không cần thiết những bứu nhỏ có thể sẽ chẳng gây nguy hại nào.
H: Nếu bác sĩ không có thời gian thảo luận thì sao?
Đ: Hội ung thư gợi ý các tài liệu trợ giúp như cẩm nang, video, trang web … trong đó có giải thích về điểm lợi và bất lợi khi làm thí nghiệm y khoa truy tìm UTTTL và giúp bệnh nhân chọn lựa và chấp nhận những phản ứng phụ.
H: Nếu chấp nhận hậu quả và vẫn muốn làm thí nghiệm PSA thì sao?
Đ: Thí nghiệm phải bao gồm thử PSA, còn khám nhiệm kỷ thuật số đường hậu môn không bắt buộc.
H: Khó hiểu quả. Nếu không quyết định được thì sao?
Đ: Có thể để bác sĩ quyết định.

Xem chi tiết về thí nghiệm PSA tại đây: http://www.healthdialog.com/Main/default



Đường Lên Núi

Nguyễn Bá Trạc
Turku, Finland

10-0320-02-nepal.jpg
Leo lên núi tuyết căm căm lạnh
Lại xuống rong chơi giữa cuộc đời
Cứ mỉm miệng cười khi sắp khóc
Mà đi khập khiễng thế nhân ơi

Cảm tác từ một số hình ảnh cũ
xem tại đây:
http://www.youtube.com/user/caiongcuaong#p/u/0/zGMeSeR0wgk

Đời Vẫn Đẹp

10-0403-01-Beautiful_World.jpg
Nguyễn Bá Trạc
Turku, Finland

Bên những đau thương của kiếp người
Dáng đời vẫn đẹp, thế nhân ơi
Trong tiếng hơn thua và tiếng khóc
Vẫn tiếng trẻ con khúc khích cười

Xem "Dáng Đời Vẫn Đẹp" với hình ảnh Phần Lan, Louis Armstrong hát "What a Wonderful World":

http://www.youtube.com/user/caiongcuaong#p/u/0/eCLs2V4stqY

Thursday, December 8, 2011

9-9-9 = Bù


Đức Hà
 
Nước Mỹ là quốc gia của cơ hội. Cờ đến tay phải phất, nhanh chóng nắm bắt cơ may. Đó là trường hợp của nhân vật từng dẫn đầu trong số các ứng viên có thể được đảng Cộng Hòa đề xuất ra tranh chức tổng thống vào năm tới. Sự thăng tiến nhanh như sao sáng của (cựu) ứng viên Herman Cain làm người ta lầm tưởng rồi ra sẽ có hai người Mỹ gốc da màu tranh nhau ghế tổng thống vào năm tới. Thế rồi ngôi sao đang sáng rực vụt tắt khi ông Cain buộc lòng phải tuyên bố rút lui vì những cáo buộc liên quan đến hành vi sách nhiễu tình dục và không chung thủy trong cuộc sống hôn nhân. Herman Cain, một doanh nhân đi từ thành công đến rất thành công với tài ứng xử nhanh nhẹn, hấp dẫn và thuyết phục phát biểu hồi cuối tuần qua lý do khiến ông phải bỏ ngang:
“Tính cho đến hôm nay, sau nhiều lời cầu nguyện và tự kiểm điểm đánh giá bản thân, tôi quyết định ngưng vận động sự đề cử. Tôi thất vọng khi mọi sự diễn tiến đến thời điểm mà chúng tôi phải đưa ra quyết định này.”
Tuy vậy ông cho biết chưa lui hẳn vào hậu trường sân khấu chính trị Hoa Kỳ.
“Trước khi quý vị bị nản lòng, thì ngay hôm nay tôi đã có kế hoạch B cho quý vị. Tôi không rời khỏi chính trường. Tôi sẽ tiếp tục là tiếng nói của người dân.”
Trang web TheCainSolutions.com ở Atlanta sẽ là trung tâm điều hành các cuộc vận động sắp tới của ông.

Việc ông ra đi chắc hẳn khiến nhiều ủng hộ viên có xu hướng bảo thủ luyến tiếc (vào thời điểm cao nhất tỉ lệ ủng hộ ông qua thăm dò đạt 26%, ông Mitt Romney đứng hạng hai được 25.5%) đồng thời cũng làm kế hoạch cải cách thuế có tên 9-9-9 gây nhiều tranh cãi, tiêu tan cơ hội triển khai. Nói theo kiểu người Việt thì kế hoạch có bí danh bốn số cực đẹp cuối cùng thành bù… lủng. Từ tỉ lệ ủng hộ xếp hàng đầu ngày trước, ngày sau tụt xuống cuối bảng ở mức 8%. Khi thước đo mức độ hậu thuẫn đi xuống thì tài chính đóng góp của bá tánh cũng tụt theo mà ứng viên không thật nhiều nhiều tiền thì đừng mong tranh cử.
Ông Cain từng hãnh diện khẳng định “không cần phải có bằng Harvard mới đủ chuẩn ứng cử tổng thống, không cần gia thế có truyền thống làm chính trị mới làm được và ông là một bằng chứng cụ thể rằng người dân thường cũng có thể lãnh đạo xứ sở này.” Câu nói này tuy có cơ sở nhưng rất tiếc lại không thành hiện thực.

Tiểu Sử

Ông Cain ra đời tại Memphis, bang Tennessee ngày 13 tháng Mười Hai, 1945. Mẹ ông làm công việc nội trợ trong khi cha ông hành nghề hớt tóc, quét dọn phòng ốc và tài xế cho hãng Coca-Cola, ký cóp mua được căn nhà ở Atlanta và nuôi hai con ăn học thành tài. Ông Cain tốt nghiệp Morehouse College môn toán năm 1967 và đậu bằng Master về khoa học điện toán Purdue University trong khi làm công tác thiết kế và triển khai hệ thống dập tắt lửa cho Bộ Hải Quân Hoa Kỳ. Theo trang web HermanCain.com, sau khi tốt nghiệp trường Purdue ông trở lại Atlanta và làm chuyên viên phân tích điện toán cho hãng Coca-Cola, rồi nhảy sang công ty Pillsbury chuyên về thực phẩm để không lâu sau được đề cử chức phó chủ tịch. Sự nghiệp ông tiếp tục thăng tiến với chức vụ phó chủ tịch điều hành khu vực, bao gồm 450 cửa hàng Burger King vùng Philadelphia. Từ kinh nghiệp ở Burger King, ông nhận vai trò Chủ Tịch và Giám Đốc Điều Hành hệ thống Godfather’s Pizza đang trên đà phá sản. Chỉ 14 tháng sau, công ty pizza làm ăn có lãi và ông cùng nhóm điều hành mua đứt các cổ phần của công ty và tách ra khỏi tập đoàn Pillsbury. Năm 1996 ông được bổ nhiệm chức CEO Hiệp Hội Nhà Hàng Hoa Kỳ ở Washington D.C. Chính tại thủ đô quyền lực nước Mỹ, ông Cain chập chững bước vào chính trường. Ông chống lại kế hoạch cải tổ y tế của Tổng Thống Clinton, làm cố vấn cao cấp cho chiến dịch vận động của ứng viên Rober Dole năm 1996. Đến 2000 ông tham gia vận động tranh sự để cử của đảng nhưng nhanh chóng bỏ dở và nhường cho ông George W. Bush. Ông dự tranh vào Thượng Viện Hoa Kỳ đại diện cho Georgia năm 2004 nhưng không qua được vòng sơ bộ.Việc ông phải rút lui cuộc đua hiện nay bắt nguồn từ những hệ lụy phát xuất từ thời ông nắm chức cao quyền rộng khi làm Chủ Tịch Hiệp Hội Nhà Hàng ở D.C. với 115 nhân viên và ngân sách điều hành gần 20 triệu đô. Ông bị cáo buộc có nhiều hành vi sách nhiễu tình dục ít nhất đến bốn phụ nữ và có quan hệ tình cảm thiếu trong sáng với một phụ nữ trong 13 năm liền.
Tóm lại ông Cain là một người Mỹ da màu cực kỳ thành công trong thương trường, rất ngoan đạo, mang dáng vẻ một người chủ gia đình mẫu mực nề nếp nhưng lại chưa hề có kinh nghiệm nghị trường, bỗng chốc nổi lên như một ngôi sáng và ngày càng vươn cao hơn để rồi đổ xụp nhanh chóng.

Cáo Buộc

Phát giác đầu tiên được báo mạng Politico đưa tin hồi cuối tháng Mười. Vào thập niên 90 lúc ông Cain đang lãnh đạo Hiệp Hội Nhà Hàng, ít ra có hai phụ nữ than phiền với đồng nghiệp và các giới chức cấp cao về hành vi không phù hợp của ông Cain. Hai phụ nữ này sau đó được bồi thường một gói tài chính nghỉ việc ở mức trên dưới 50,000 đô trước khi rời khỏi tổ chức với cam kết không được tiết lộ lý do ra đi. Trong khi Politico nắm bắt được đầy đủ các nguồn tin xác nhận vụ việc liên quan đến ông Cain kể cả tên tuổi hai phụ nữ bị sách nhiễu tình dục, thì ông Cain vẫn một mực bác bỏ hoặc nói loanh quanh khi bi phóng viên chất vấn. Cuối cùng hai phụ nữ trong số bốn người lộ diện trước báo chí. Karen Kraushaar cáo buộc ông Cain có một loạt những hành vi khiếm nhã và cố tình nói những lời đưa đẩy tình dục. Sharon Bialek, hiện sống ở Chicago, cáo buộc bị sờ soạn vùng kín dưới váy và bị kéo đầu vùi vào lòng khi bày tỏ muốn được giúp xin việc làm. Nhân chứng thứ ba không nêu tên và không mô tả chi tiết nhưng cho biết vụ việc xảy ra trong buổi tối ăn nhậu say sưa sau giờ làm. Nhân chứng thứ tư tiết lộ với AP về những ngôn từ hay cử chỉ có tính cách tấn công tình dục kể cả được rủ rê về ngôi nhà riêng do công ty cung cấp cho ông Cain.

Trong khi các tác hại của những lời tố giác chưa đo được hệ quả thì Ginger White, 46 tuổi công khai nhìn nhận có quan hệ tình cảm ngoại hôn với ông Cain từ 13 năm qua, và chỉ chấm dứt trước ngày ông Cain công bố ra tranh cử. Báo mạng The Daily Beast/Newsweek dẫn lời nhiều nhà phân tích gọi đó là phát súng ân huệ kết thúc tương lai chính trị của ông Cain. Trong cuộc phỏng vấn truyền hình trên MSNBC, bà White ngỏ lời xin lỗi gia đình ông Cain và bà Cain. Bà White - người đã qua ba cuộc hôn nhân, mô tả mối quan hệ đó bao gồm sex, du lịch đây đó, nhà hàng, quán rượu … kể cả được tặng nhiều khoản tiền để đổ xăng, trả tiền nhà và đi chợ mà người vợ chính thức không biết. Bà mô tả người tình 13 năm với Newsweek: “Ông ta nghĩ rằng có thể đến với bất cứ người đàn bà nào, nói bất cứ điều gì muốn nói và họ cũng sẽ OK bởi vì ông ta là Herman Cain. Ông ta rất tự tin. Ông ta còn có tính kênh kiệu. Ông ta có cảm tưởng rằng nếu ông ta có bước ngang qua đây thì mọi ánh mặt đều dành cho ông.”
Cũng như các vụ sách nhiễu ở trên, ứng viên Cain vẫn bác bỏ gọi đó là những tố giác không có cơ sở nhưng xác nhận có cho tiền bà White nhiều lần nhưng dấu người vợ từ 40 năm. Luật sư của ông Cain cho phổ biến thông báo báo chí nói rằng “những cáo buộc đó nhắm vào chuyện riêng tư và về hành vi có thỏa thuận giữa hai người trưởng thành và không phải là đề tài xác đáng để báo chí hay công chúng thắc mắc.” Trong cùng lúc ông Cain cho hay ông nghi ngờ có người dấu mặt nào đó cho tiền bà White rất nhiều để bà này lên tiếng, nhưng ông không chứng minh được. Ông tin rằng một mạng lưới đối tượng – cả Dân Chủ và Cộng hòa, đã nỗ lực nhắm vào việc hạ ông xuống để ông không thể đối đầu với Tổng Thống Obama với tư cách ứng viên chính thức Cộng Hòa.

Điều không thể hiểu được là tại sao với một hồ sơ dày cộm những chuyện tình cảm lăng nhăng kể cả việc tấn công tình dục nhân viên dưới quyền mà ông Herman Cain lại liều lĩnh cao ngạo ra tranh cử với tham vọng trở thành nhân vật số 1 của thế giới. Chưa nói đến chuyện ông có vẻ không nằm bắt được đầy đủ thông tin hoặc chính bản thân ông thiếu hiểu biết trong các vấn đề liên quan đến tình hình thế giới và chính sách ngoại giao Hoa Kỳ. Điều càng không thể hiểu được nữa là trong khi người chồng phụ bạc triền miên tuyên bố rút lui trước đông đảo báo chí truyền hình thứ Bảy trước, thì người vợ đứng bên cạnh vỗ tay liên hồi – dường như rất dửng dưng với tư cách và hạnh kiểm khiếm khuyết của người bạn đời. Truyền thông Mỹ nhận xét ông Cain chỉ muốn đánh bóng tên tuổi - để bán sách, tăng giá biểu đi diễn thuyết, hơn là nghiêm chỉnh dự tranh chức tổng thống.
Không rõ thực hư như thế nào chỉ có chắc chắn một điều là ba số 9 chưa hẳn là số hên mang đến may mắn.
Riêng ông Herman Cain lại rút tỉa được bài học xương máu – điều mà nguời Việt chỉ đến Mỹ sau này đã thuộc bài từ lâu. Ông chia xẻ với báo Union Leader ở New Hampshire:
“Một trong những điều mà tôi học được từ tình huống hiện này là ứng cử tổng thống đã trở thành một trò chơi rất bẩn. Cực bẩn.”

Saturday, October 22, 2011

Cali Đoạn Tuyệt Một Món Súp


 Đức Hà

Món súp vi cá, trị giá đến 80 đô/chén, được tô vẽ là có khả năng tăng cường sinh dục, làm đẹp da, ngừa bệnh tim mạch, giảm cholesterol và bồi dưỡng khí công … rồi ra sẽ bị tuyệt chủng vĩnh viễn trên đất California.
Dự luật AB376 quy đinh việc cấm mua bán, tàng trữ và thủ đắc vi cá mập trên toàn cõi California – được cả hai viện thuộc Nghị Viện California thông qua và Thống Đốc Brown ký ban hành, sẽ có hiệu lực vào ngày 1 tháng Giêng 2012. Vi cá mập đã có mặt tại California có thể được tiếp tục bán cho đến ngày Một tháng Bảy 2013, sau đó thì chấm dứt. Lẽ dĩ nhiên khi luật được thi hành thì món súp đắt tiền, thuờng thấy trong các đám liên hoan cưới hỏi sang trọng quý phái, cũng bị loại khỏi tờ thực đơn nhà hàng.
California không dẫn đầu trong vấn đề bảo vệ cá mập, việc cấm đoán này đã được áp dụng ở Hawaii, Guam, Washington, Oregon và quần đảo Mariana trong Thái Bình Dương sau khi thống kê cho biết đàn cá mập (còn gọi là cá nhám, cá xà) - vốn đã sinh sản chậm trong đại dương, đang ngày một giảm đến mức báo động. Các nhà nghiên cứu ước đoán từ 1996 đến 2000 hàng năm có từ 26 đến 73 triệu con cá mập được mua bán trên thị trường – trung bình mỗi năm là 38 triệu con, nhiều gấp bốn lần con số do Liên Hiệp Quốc đưa ra, nhưng thấp hơn rất đáng kể con số của các nhóm bảo vệ môi trường. Con số chính xác không thể nào đạt được vì chẳng bao giờ được báo cáo đầy đủ và việc quản lý việc đánh bắt cá mập ngoài biển khơi rất lỏng lẻo.
Tuy nhiên việc đưa dự thảo AB376 ra bàn luận tại hai viện ở Sacramento trong thời gian gần đây không phải không có tranh cãi.

Kỳ Thị và Tàn Ác

Dự luật được Dân Biểu Tiểu Bang Paul Fong D-Cupertino và Nghị Sĩ Tiểu Bang Carol Liu D-Pasadena đệ trình đã bị sự phản đối của Nghị Sĩ Ted Lieu D-Torrance và Nghị Sĩ Leland Yee D-San Francisco. Ông Lieu cho rằng luật chỉ cấm vi cá trong khi vẫn để ngỏ việc tiêu thụ da và thịt cá mập, và theo ông, đó là một sự kỳ thị vì chỉ nhắm vào nhóm người thuộc chung một nền văn hóa. Ông Yee biện minh rằng mức tiêu thụ vi cá ở Mỹ - California đứng hàng đầu với 85%, chỉ chiếm tỉ lệ rất nhỏ so với toàn thế giới. Ông nói thêm rằng “Luật chỉ cấm vi cá mà không đề cập đến cách thức thu hoạch vi cá mập – điều đã được luật liên bang cấm chỉ. Thêm vào đó luật còn đưa ra thế giới tín hiệu không được đẹp là việc kỳ thị người Mỹ gốc Hoa được chấp nhận tại quốc gai đa chủng này.” Vẫn theo ông Yee, ăn súp vi cá nằm sâu trong văn hóa của người gốc Hoa và cần được tôn trọng như di sản văn hóa của các sắc dân khác. Trong cùng lúc Nghị Sĩ Christine Kehoe D-San Diego cho rằng việc cấm đoán ở California rồi ra sẽ ảnh hưởng đến toàn thế giới. Bà cho hay chính thị trường California đã làm cho người ta đánh bắt cá mập chặt lấy vi nhiều hơn, tàn ác hơn. Tin của AP tường thuật rằng trong buổi tranh luận tại Sacramento, thương gia Michael Kwong, giám đốc điều hành của công ty xuất nhập khẩu hải sản Hoo Woo Co. - hoạt động từ bốn thập niên qua ở San Francisco, nhấn mạnh rằng việc đánh bắt và thu hoạch vi cá là vấn đề toàn cầu nên được thảo luận tại diễn đàn Liên Hiệp Quốc hơn là trong phạm vi tiểu bang. Ông Kwong và nhiều người khác đã hô to “No on 376” viện cớ sẽ bị thiệt hại về mặt thu nhập và California sẽ có thêm người thất nghiệp và mất một khoản thuế đáng kể.

Thịt cá mập không có bao nhiêu giá trị thị trường – một phần vì cá mập hay ăn thịt người, nên ngư phủ đánh bắt cá mập chỉ chặt lấy vi trên lưng tức phần nổi trên mặt nước của cá, ở đuôi và hai bên ức và ném phần còn lại trở xuống biển. Rồi ra cá sẽ chìm và chết ngộp hoặc bị cá khác ăn thịt vì không thể di chuyển bình thường được. Vì vi cá là món hàng tiêu thụ mang lại nhiều lợi nhuận – trị giá đến 1.2 tỉ đô doanh thu, nên người ta tin rằng có liên hệ đến các tổ chức tội phạm.
Theo Wikipedia, vi cá có bổ dưỡng thật sự hay không là điều không được chứng minh rõ ràng chỉ biết thành phần vitamin trong súp vi cá không bằng chén súp rau, và hầu như không có vitamin A, nhưng có chất sắt, zinc, riboflavin và phosphorous. Khoa học không có bằng chứng nói rằng vi cá mập chữa được ung thư, sụn cũng vậy. Ngược lại tiêu thụ nhiều món súp này còn có khả năng gây vô sinh nơi phái nam vì lượng thủy ngân cao. Cơ quan FDA khuyến cáo phụ nữ có thai và con trẻ nên tránh ăn vi cá mập.

Súp vi cá thủa xưa chỉ để phục vụ cung đình từ thời nhà Minh bên Trung Hoa. Nhưng từ thế kỷ 18 sang đến 19 khi thu nhập của người Hoa ngày một khá, thì món súp hiếm quý, khoái khẩu và cần nhiều thời gian để chuẩn bị trở nên phổ biến và là món ăn không thể thiếu trong bàn tiệc của đại gia thiết đãi thượng khách. Ngay cả bánh Trung Thu, người ta cũng không quên cho thêm vi cá bên cạnh các thành phần khác. Thật ra vi cá chẳng có vị ngọt mặn hay bùi mà chỉ dai dai như cao-su và … nhạt nhẽo. Theo các đầu bếp, súp vi cá ngon và giá trị ở nguyên chén súp gồm nhiều thứ và vì đắt tiền nên được xếp vào hàng thực phẩm cao cấp. Một clip video trên YouTube được thực hiện tại Việt Nam còn cho rằng súp vi cá là món ăn dành cho vợ chồng hiếm muộn. Súp vi cá được phục vụ trong hầu hết các nhà hàng Tàu trên khắp thế giới, nhưng Hồng Kông được xếp hàng cao nhất với mức tăng trưởng hàng năm lên 5%. Trong thời gian gần đây Hồng Kông phải nhường hạng cho lục địa khi người dân ăn nên làm ra có nhu cầu tiêu thụ cao về các thực phẩm thực phẩm thượng hạng. Chín mươi lăm phần trăm vi cá được tiêu thụ ở lục địa.

Yao Ming Nhập Cuộc

Cầu thủ bóng rổ lừng danh Yao Ming cũng mang thông điệp từ Mỹ về quê hương ông, nơi món cao lương mỹ vị này vẫn được thực khách ưa chuộng. Bản tin từ Thượng Hải cho hay Yao Ming cùng nhà tài phiệt Anh Richard Branson cùng lên tiếng kêu gọi bỏ món ăn truyền thống này trong buổi liên hoan với 30 doanh nhân giàu nhất Trung Quốc hôm 22 vừa qua.
“Khi còn nhu cầu, thì còn cung và giết hại đàn cá mập còn tiếp diễn,” ông Ming, cao đến 7 foot 6 từng đấu trong đội Houston Rockets, nay đã nghỉ hưu cho biết. Ông Ming có sanh quán tại Thượng Hải nói rằng ông sẽ dùng thời gian nghỉ hưu để vận động chấm dứt nạn giết hại hàng tuần 1.5 triệu con cá mập. Trong cùng lúc ông Branson còn góp ý thêm: “Con người không chỉ cần bảo vệ đàn cá mập mà cả cọp và các loài thú khác có nguy cơ bị tuyệt chủng.” Từ lâu, hãng hàng không Virgin Airlines của ông Branson không nhận chuyển vận vi cá và ông đang kêu gọi tất cả các ngành chuyển vận đều cùng nhau góp sức trong mục tiêu này.
Ngoài một số nơi ở Mỹ có luật cấm mua bán vi cá, hiện có 20 quốc gia cũng cùng một chủ trương này. Tuy vậy luật mới ở Califonia sẽ không ngăn cấm người đi câu tài tử bắt được cá mập vẫn có thể xẻ thịt ăn hay phơi khô nhồi bông làm vật trang trí. Như vậy với món súp vi cá mập, sushi thịt cá voi, chính quyền Hoa Kỳ đã trực tiếp can thiệp vào thực đơn nhà hàng và đồng thời cũng đặt món patê gan ngỗng (foie gras) của Pháp ra ngoài vòng pháp luật.