Đức Hà
Trong lúc khí hậu nóng nực oi bức của mùa hè tràn ngập nước Mỹ lại thêm sức nóng kinh hồn của các trận đấu World Cup bao phủ hết thành phố này sang thành phố khác thì tại sao không tạm lánh xa đi ngâm mình trong làn nước biển xanh biếc, gió vi vu mát rười rượi của khu du lịch nổi tiếng Punta Cana? Chỉ cách Miami, Florida khoảng hai tiếng rưỡi đồng hồ bay là đến nước Cộng Hòa Dominican – Republica Dominica thuộc vùng Caribbean. Lẽ nhiên cất cánh từ Cali phải cộng thêm năm tiếng nữa. Cộng Hòa Dominican nằm về phía đông của đảo – Haiti ở phía tây. Hai quốc gia được ngăn bằng một hàng rào kiên cố để ngăn dân nghèo, dân lao động, băng đảng tội phạm ở Haiti chỉ muốn vượt rào sang Dominica làm ăn sinh sống.
Vừa bước ra khỏi phi trường Punta Cana (ký hiệu PUJ)
khách sẽ nhận được sự chào đón vồn vã bằng một luồng hơi nóng thổi ào vào mặt.
Bộ quần áo mặc trên người, tuy đã chuẩn bị loại nhẹ, mỏng và thông thoáng cũng
đã ướt đẫm. Thế rồi trong đám đông ồn ào náo nhiệt của một phi trường thuộc nước
đang trên đà phát triển, người tài xế của hãng xe đưa đón đã đứng đó chờ tự bao
giờ dâng cao tấm bảng có tên khách lạ. Bắt tay, “Hố-Là” một tiếng và khách cùng
tài xế cười xòa vui vẻ. Anh ta giúp ngay kéo cái valy và cùng đi ra xe. Leo lên
xe là thở phào nhẹ nhõm xung sướng – máy lạnh trên xe thổi hơi mát, tạm đẩy cái
nóng cái bức ra khỏi xe. Vì chọn xe đi chung, nên phải có thêm một hay hai
khách nữa xe mới khởi hành. Nếu sang xịn chỉnh chọe có thể thuê xe SUV đi riêng
một mình thì xe chạy ngay – nhưng tiền có thể gấp hai gấp ba xe đi chung. Liệu
cơm gắp mắm, ta đi chung với khách bốn phương cũng được thôi. Đâu có chi vội vã
về khách sạn.
Vòng vo trên đại lộ Blvd.Turistico del Verde (còn có
tên Quốc Lộ 105) chừng 30 đến 45 phút tùy theo khách mua vé khách sạn nào là đến
bến đậu. Thật ra đi bộ chưa tới năm phút bên ngoài phi trường cũng đã có khách
sạn Sheraton rồi. Nhưng từ đó ra biển khoảng 45 phút có thể nhiều người ngại quốc
bộ. Nhưng được điểm lợi là sát khách sạn là khu mua sắm Blue Mall sang trọng
chuyên trị hàng hiệu của Punta Cana. Đồng thời khách có thể thăm thú các cửa
hàng bán lẻ cùng sinh hoạt lúc sôi động, khi chậm rãi từ tốn của người dân
Dominican mà đa phần da đen sậm, cơ thể rắn chắc.
Nhưng mà chúng ta đi Punta Cana để nghỉ mát dưỡng sức
chứ đâu phải để mua sắm, thế là ta phải đến khách sạn có biển ngay sau lưng và
có bãi tắm riêng. Hầu như tất cả các khách sạn nằm dọc theo quốc lộ 105 đều được
xếp hạng từ 4 đến 5 sao có nơi được gọi là hotel, có nơi là resort và nơi bao
ăn bao uống bao chỗ ngủ được gọi là all-inclusive.
Khách
Sạn Bao Trọn Gói
Khách chọn nơi nào thì khi đặt xe trung chuyển cũng phải
báo trước để bác tài biết mà đưa từng người xuống đúng vị trí. Khách đầu tiên
xuống bến, xe lại chạy tiếp đến người thứ hai và cuối cùng xa nhứt là người thứ
ba. À đây rồi, khách sạn bao trọn gói đã tới. Xe vừa mở cửa đã có nhân viên chạy
vội tới kéo giúp valy hành lý vào quầy tiếp tân. Chỉ năm, mười phút thủ tục giấy
tờ là nắm chìa khóa tiến về phòng riêng – luôn luôn có một nhân viên mặc đồng
phục vui vẻ thân thiện phụ giúp đưa đến tận cửa phòng.
Vì mua vé khách sạn all-inclusive nên khách có thể đến
ngay nhà hàng buffet để lót bụng. Có khi được phòng gần nhà hàng có khi lại ở
khá xa nhưng đi bộ dọc theo con đường phủ đầy hoa lá và cây cảnh tạo một cảm
giác thư giãn nhẹ nhàng hương vị đồng quê. Gió biển từng đợt cuốn theo mùi muối
mặn, mùi san hô, mùi rong rêu ngây ngây làm lòng người nhẹ tênh sản khoái. Đây
đó cây phượng vỹ ra hoa đỏ rực cả bầu trời xanh ngắt không một bóng mây. Một
cơn gió thoảng bay qua thế là hoa đỏ rời cành bay lơ lửng, xoay vòng vòng vòng
vòng rồi đáp xuống thảm cỏ xanh được chăm sóc tỉ mỉ vẹn toàn. Cả một thảm cỏ bỗng
dưng được tổ điểm bằng những chấm đỏ, xanh, vàng hoa phượng vỹ tạo thành bức
tranh tuyệt mỹ. Bước chân của khách trên đường đi không thể không giẫm đạp lên
một cành hoa đỏ kết thúc ngay kiếp hoa tàn. Hoa có tái sinh thành hoa khác
không, ai mà biết.
Càng về chiều gió lồng lộng từ biển vào giúp giảm bớt
hơi nóng – để có thể gọi là mát. Khách cứ lê la trên đôi dép mỏng thăm thú nơi
này chốn nọ. Ơ kìa một cành phong lan tím nằm trơ trọi trên một khúc cây mục cạnh
vũng nước, chẳng hề quan tâm chẳng hề e lệ đến khách lạ đang ngắm nghía và cả lấy
máy hình ra chụp. Nếu biết nói, lan tím sẽ thủ thỉ “xin khách chụp ít thôi kẻo
làm mờ màu tím của hoa.” Chẳng mấy chốc là bước đến hồ bơi mênh mông, nước
trong vắt với du khách nằm, ngồi la liệt trên các ghế vải dài. Dưới hồ con trẻ
đùa nghịch vung vãi la hét bồng bềnh với cái phao hình con vịt, con thú hồn
nhiên vui tai – dường như không hề bận tâm với các trận đấu gay go ác liệt giữa
các đội banh ở quê nhà. Quanh hồ là những chiếc ghế vải, trên ghế vải là những
thân hình, người bốc lửa, kẻ to bự dềnh dàng như những con hải cẩu được bôi kem
chống nắng láng mượt phơi mình dưới nắng.
Sports
Bar
Nói là đi Punta Cana để tránh xa cái náo nhiệt ồn ào
sôi động của nước Mỹ khi có trận World Cup diễn tại một thành phố nào đó chỉ là
nói thôi chứ vùng Mỹ La-Tinh làm sao mà không có đá banh đá bóng được. Và ngay
trong khách sạn một màn hình to lớn được dựng lên trong hí viện với hàng trăm
ghế ngồi cho khách. Nếu muốn nhâm nhi chất cồn nồng nồng tạo chút không khí
lâng lâng cho trận banh thì quầy bar cạnh đó sẵn sàng phục vụ - bao nhiêu bia
cũng có mà là bia tươi bơm từ máy kegerator ra, chứ không phải bia lon đâu nha.
Uống hết cứ đưa ly vào quầy, nhân viên lại sẵn sàng bơm đầy ly khác. Nếu khách
muốn vài hột đậu phộng rang cả vỏ cũng có ngay, chỉ việc với tay lấy. Tuy nhiên
vào Sports Bar của khách sạn mới thấy khách từ lớn tới nhỏ, từ nam đến nữ, từ
già đến trẻ đều rủ nhau mặc áo thun trắng có vạch xanh dương – chiếc áo quen
thuộc của đội Argentina. Nghe loáng thoáng có người nói tiếng Tây-Ban-Nha
(Spanish) có người nói tiếng Bồ-Đào-Nha (Portuguese) chỉ đoán thế thôi vì chỉ
biết hai chữ Hola tiếng Spanish và Olá cho tiếng Portuguese. Màn hình to lớn đặt
trên sân khấu được mở sớm cho xem cảnh pregame. Khách vào càng ngày càng đông,
quầy bia hoạt động không ngưng nghỉ. Hôm nay là trận Argentina gặp Anh quốc.
Khán giả đông nghẹt là phải rồi – họ chờ mong Argentina sẽ trả mối thù mất quần
đảo Falkland vào tay người Anh năm 1982 – mối hận thù không kém hận Đồ Bàn năm
xưa. Nhưng ở phút 55, cầu thủ Anh đưa banh vào lưới đối phương làm cả khán
phòng hét lên đau khổ tiếc nuối 1-0. Có người lấy tay bịt mắt không muốn nhìn tỷ
số 1-0 nghiên về đội Anh. Thế rồi quyết tâm kháng cự của cánh Argentina – hệt
như những người lính năm xưa quyết liệt chống chọi lại quân thù từ Anh kéo
sang, làm cho khách ngồi xem vẫn tin tưởng vào kết quả sau cùng là nếu thua
trên trận mạc thì phải thắng trên sân cỏ. Phút thứ 85 áo số 10 Messi đưa banh
vào để áo số 24 Fernandez đánh đầu tung lưới đội Anh 1-1. Vỗ tay la ó rần rần. Chiến
thắng gỡ huề tạo thêm phấn khích hăng say cho Argentina. Quá sức căng thẳng lại
không cho hút thuốc nên khán giả bèn với tay xin thêm cốc bia. Khán phòng từ im
lặng lo lắng chuyển sang ồn ào náo nhiệt. Thế là ở phút 92 đá thêm giờ phụ cũng
vẫn là Messi đưa banh để áo số 22 Martinez đánh đầu lọt quả thứ hai cũng kết
thúc trận đấu sôi động đầy kịch tính hồi hộp đến nghẹt thở 1-2. Argentina đã
chiến thắng tuyệt đẹp trên sân Atlanta.
Cả khán phòng rung lên như có động đất, trèo cả lên
ghế lên bàn, cởi bỏ chiếc áo trắng vạch xanh xoay vòng vừa la vừa hét vừa vỗ
tay nhịp nhàng đồng bộ. Người viết chịu không nổi cũng phải hòa nhịp cùng niềm
vui của khách cũng vỗ tay tán thưởng, đóng góp vài tiếng hét cho khản cái cổ. Lúc
này từ bốn góc của Sports Bar vang lên đồng bộ bài quốc ca của Argentina và kết
thúc bằng Ác-Hen-Ti-Na! Ác-Hen-Ti-Na! Không khí sôi động đến nghẹt thở từ từ lắng
đọng khi trên màn hình hiện ra Messi ôm chặt thủ quân đội Anh Harry Kane chia xẻ
nỗi buồn thua cuộc. Nào ai ngờ chỉ vài ngày sau trong trận chung kết cũng chính
Messi rơm rớm nước mắt kết thúc sự nghiệp thể thao của mình. Cầu thủ 19 tuổi của
Tây Ban Nha áo đỏ số 19 Lamine Yala cũng đến ôm chặt thần tượng Messi 39 tuổi của
mình. Nhưng điều đau buồn nhứt, không ai tiên đoán được là chính đội Anh thất
thủ trước Argentina lại đưa Pháp về nước với tỷ số khó tin nhưng có thật 4-6.
Cái tuyệt vời của môn thể thao vua là vậy, tạo cảm xúc mạnh mẽ trên toàn cầu
nhưng cũng làm cho nỗi thất vọng mất mát từ đau đớn đến ê chề.
Tắm
Biển Punta Cana
Ý định khi mua vé đi Punta Cana là được ngâm mình
trong làn nước xanh biếc, sóng vỗ nhè nhẹ, lăn tăn sủi bọt trắng xóa trên bãi
cát mịn nhưng không phải vậy. Cả một bãi biển trải dài xa ngút tận chân trời đều
phủ đầy rong rêu mùi tanh tanh nồng nặc. Bước qua rong cũng đã ngại thì ai mà
dám xuống biển nữa. Sóng biển với làn nước màu xanh đậm gần như đen, cứ gầm gừ
vỗ từng chập tràn vào bờ tạo thành những cơ gió lộng thổi bay cả áo, cả nón, cả
khăn quàng của khách bộ hành trên cát. Biển cứ sóng cứ vỗ về, trên bãi cát
khách cứ ngồi, nằm trên những chiếc ghế dài thư giãn nhâm nhi ly Mojito hay
Piña Colada được trang điểm bằng trái cherry đỏ hoặc chiếc dù nhỏ nhiều màu.
Chiến tranh vùng Trung đông vẫn tiếp tục, tại Bắc Mỹ các trận đấu cứ tiếp diễn
để đưa đội thua cuộc về nước và tại đây khách vẫn nhởn nhơ tận hưởng những ngày
nghỉ riêng tây của mình.
Không
phải mọi đoàn khách đến Punta Cana chỉ để nghỉ ngơi, có đoàn đến làm sinh nhật
cho vợ cho chồng cho con hay cho … bồ “mới”, đoàn nọ kỷ niệm 25 năm ngày cưới, đoàn
kia lại đến để tổ chức thành hôn tại gazebos trên cát dưới ánh lửa bập bùng của
các ngọn đuốc. Nhưng tất cả đều phải ăn và uống. Quầy cà-phê mở cửa suốt 24/24.
Nhà hàng Ý, Nhật, Dominican mở cửa theo giờ còn buffet đúng ba bữa sáng trưa tối
với món ăn thay đổi mỗi ngày. Khách sạn all-inclusive là vậy cho dù ở Cancun,
Curacao hay Punta Cana – phục vụ tối đa chiều khách hết mình.
Thế rồi cuộc vui nào cũng phải kết thúc, kỳ nghỉ nào
cũng phải chấm dứt. Khách lại lục tục valy hành lý ra xe để trở về với thực tại
ở quê nhà. Lại dành dụm gom góp để có dịp làm một chuyến viễn du xa xôi nào đó.