Đức Hà
WASHINGTON D.C. – Hàng năm cứ vào cuối tháng Ba đầu tháng Tư, du khách từ bốn phương trời – kể cả từ nước ngoài lại lũ lượt kéo nhau về thủ đô nước Mỹ để ngắm, nhìn, thưởng thức và say mê vẻ đẹp trời cho của hàng loạt cây anh đào bung hoa nở rộ, sau một mùa đông lạnh buốt ngủ vùi “như con sâu làm tổ, trong trái vải cô đơn.” Hoa đào Dalat, hoa đào Nhật, hoa đào Hàn Quốc, hoa đào Vancouver – và ngay ở Mỹ như Boston, Seattle, San José ... cũng không thiếu hoa đào, nhưng không nơi nào có thể sánh với đào D.C. Không thể mô tả cách nào khác hơn là vẻ đẹp đó được ví như “mười phân vẹn mười.” Nét đặc biệt không đâu có của D.C. là hàng trăm cây anh đào được trồng quanh bờ hồ nhân tạo Tidal Basin tạo nên một khung cảnh tuyệt vời và tuyệt mỹ – khi những cành đào hồng nhạt và trắng rũ xuống gần sát mặt nước hồ lung linh phản chiếu hình ảnh của bóng đào dưới nước, hoặc khi một làn gió nhẹ thổi qua làm những cánh hoa trắng toát tinh sương bay lỏa tỏa và đáp nhẹ xuống giòng nước êm ả của một buổi sáng sắp vào xuân, để rồi lững lờ trôi theo nước là những hình ảnh chỉ có ở D.C. Nếu kể thêm về màu vàng nhạt của nắng sớm hay đỏ rực của chiều tà thì dường như hoa lại chuyển đổi màu sắc để cùng hòa nhập với ánh nắng ban mai hay của hoàng hôn. Vẫn là hồng là trắng đấy nhưng thêm chút vạt nắng vàng của một buổi chiều thì dù không biết làm thơ cũng tự nhiên muốn xuất khẩu thành ... thơ. Đào D.C. là vậy. Ỡm ờ nhưng trong sáng, quyến rũ nhưng thơ ngây, yểu điệu đấy nhưng không kém phần kiêu sa.
Không thể xác định rõ ràng ngày nào thì toàn bộ hoa rộ đẹp vì nụ hoa tùy thuộc hoàn toàn vào thời tiết để khai hoa nở nhụy. Mà thời tiết cuối đông ở DC thì hôm nay ấm áp nắng ráo, chỉ qua đêm hôm sau tuyết trắng lạnh buốt lại rơi vung vãi, rồi đùng một cái là mưa bấc, gió chướng, nhiệt độ lên xuống bất ngờ của thiên nhiên khó tính, sang chảnh làm hoa cứ rụt rè e thẹn muốn khoe sắc mà lại lấp ló ngại ngùng. Nếu không có những bất ngờ trồi xụt khó lường của thiên nhiên thì khách có thể đến với đào trong khoảng hai tuần. Thời gian 14 ngày này không ai có thể đoan chắc. Vì thế không biết bao nhiêu đoàn khách, không biết bao nhiêu nhiếp ảnh gia đã thân hành đến tận D.C. rồi lại ngậm ngùi ra về tay không vì cơn gió vô tình, cơn mưa xối xả bất chợt nào đó làm rụng hết để hoa trở thành thảm hoa trắng xóa trộn lẫn với bùn đất ven hồ, để rồi bị những bàn chân, đôi giày giẫm đạp không thương tiếc.
Lịch Sử
Trang web National Cherry Blossom viết: “Qua sự phối hợp của chính quyền Mỹ và Nhật, hơn 3,000 cây anh đào là món quà hữu nghị của Thị Trưởng Tokyo Yukio Ozaki gởi tặng thành phố Washington D.C. năm 1912. Hàng năm lễ hội lại được tổ chức trong bốn tuần lễ liền thu hút hơn 1.5 triệu khách nhằm tôn vinh tình hữu nghị lâu bền giữa người dân Hoa Kỳ và Nhật Bản. Chương trình lễ hội đa dạng và đầy sáng tạo nhằm quảng bá nghệ thuật, văn hóa truyền thống và đương đại, cùng với nét đẹp của thiên nhiên và tinh thần cộng đồng khắn khít. Các sự kiện đều miễn phí và mở cửa chào đón công chúng thưởng lãm.
Trong một buổi lễ đơn giản ngày 27 tháng Ba năm 1912, Đệ Nhất Phu Nhân Helen Herron Taft và Tử Tước Chinda, phu nhân của đại sứ Nhật Bản, đã trồng hai cây đầu tiên từ Nhật Bản trên bờ bắc của Tidal Basin tại Công Viên West Potomac. Kể từ khi Đệ Nhất Phu Nhân Taft tham gia, các đệ nhất phu nhân Hoa Kỳ tiếp theo đều trở thành những ân nhân ủng hộ Lễ Hội.”
Trung bình một cây anh đào sống khoảng 40 năm, tính đến nay nếu cây nào còn sống thì cũng quá tuổi
thượng thượng thọ. Ước tính đến nay có khoảng 125 cây còn đứng vững bất kể mưa gió, bão tuyết – tức 4% so với con số hơn ba ngàn cây nguyên thủy.
Nổi tiếng nhất, được khách chiếu cố nhiều nhất ưu ái nhất là cây đào có tên “Stumpy.” Cây được bứng đi trong muôn vàn thương tiếc vào cuối tháng Năm, 2024 cùng với hơn trăm cây khác do bị nước ngập úng và cần tu bổ vách ngăn nước hồ dâng cao. Hình dáng kỳ lạ, gốc cây to đen đủi, sần sùi vừa mập lại vừa lùn nhưng không năm nào không trổ hoa trông xa xa như thiếu nữ đang buông mái tóc thề bay trong gió khép nép bên khung cửa sổ. Từ đó “Stumpy” đi vào dĩ vãng chỉ còn nỗi nhớ.
Phần Kết
Người viết đã có cơ may sinh sống tại vùng D.C. trong một thời gian dài – và năm nào cũng vậy, không hề bỏ lỡ một cơ hội nào để đến với lễ hội anh đào. Thế rồi khi duyên nợ hết, phải chuyển về nơi đất ấm thì hàng năm cứ khoảng đông hết xuân sang lại nhớ đào ra riết. Lên mạng hỏi trí tuệ nhân tạo – gọi tắt là AI rằng tại sao hình ảnh của hoa đào ở DC lại lưu luyến quyến rũ khách thập phương đến như vậy? AI trả lời: “Tidal Basin – Điểm đến tuyệt vời với những hàng cây anh đào bao quanh các địa danh như Đài Tưởng Niệm Jefferson, Đài Tưởng Niệm Martin Luther King Jr., Đài Tưởng Niệm Franklin D. Roosevelt và xa hơn một chút, bên kia đài tưởng niệm Lincoln Memorial là Bức Tường Đen là những nơi lý tưởng cho cả đi bách bộ thư giãn và chụp ảnh kỷ niệm. Đi một vòng quanh hồ sẽ còn gặp bia tưởng niệm thủy thủ John Paul Jones, vườn hoa Floral Library, ngôi tháp chín tầng Japanese Pagoda và chiếc đèn lòng bằng đá phủ rêu xanh Japanese Lantern – một di tích lâu đời của thời đại phong kiến Nhật. Và nếu từ bờ hồ Tidal Basin phóng mắt nhìn sang bên kia sông Potomac chính là nghĩa trang Arlington National Cemetery – nơi an nghỉ ngàn thu của các anh hùng Mỹ quốc.
Nếu khách thích cảnh đẹp thần tiên và muốn tìm hiểu về văn hóa nghệ thuật, thì việc ghé thăm hoa anh đào ở Washington, D.C. chắc chắn là điều xứng đáng. Tidal Basin, được bao quanh bởi những cây anh đào đặc biệt đẹp tuyệt vời vào thời điểm hoa nở rộ nhất và Lễ Hội Hoa Anh Đào còn có các cuộc diễu hành, biểu diễn âm nhạc, trưng bày nghệ thuật và các sự kiện vui chơi giải trí khác sẽ giúp khách học hỏi hiểu biết thêm về hoa đào cùng nét lịch sử về thủ đô Hoa Kỳ.”
AI nhấn mạnh: “Nếu bạn đang tìm kiếm một chuyến đi chơi mùa xuân đáng ghi nhớ, thì đây là một lựa chọn tuyệt vời.”
Bài viết đăng trên HuuTri.org 03/29/2025